11/03/2016

ÂM NHẠC " THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA " TÌNH CA TRƯỜNG TA, Cấp 3 Đồng Hới

TỪ "GIỮA MẠC TƯ KHOA NGHE CÂU HÒ NGHỆ TĨNH".... ĐẾN GIỮA SÀI GÒN NGHE TIẾNG HÁT TRƯỜNG TA.
Những ngày đầu tháng 3, trời Sài Gòn lành lạnh. Cái lạnh nhè nhẹ dễ chịu của Phương Nam giúp cho đám học trò xa xứ cấp 3 Đồng Hới tại Thành phố Hồ Chí Minh như bớt nóng bởi không khí đợi chờ, có khi đến căng thẳng. Bởi không bao lâu nữa, tất cả đã sẵn sàng cho chuyến trở về ngoài nớ...khi đã đi qua chặng đường 50 năm. Nữa thế kỷ đã trôi qua ! Bao kỷ niệm ùa về, buồn vui lẫn lộn của nhiều lứa tuổi, nhiều khóa học khác nhau cùng đi về một hướng- Cấp 3 Đồng Hới- Trung học Phổ thông. Tôi không hình dung được không khí ngoài nớ ra răng, chứ trong này, ai cũng hồ hởi phấn khởi đợi giờ G sẽ đến.
Tình cờ nghe văng vẳng bên tai bài hát " Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh " của Nhạc sỉ Trần Hoàn vang lên, bài hát có lời như sau :

Giữa Mạc Tư Khoa ...tôi nghe câu hò Nghệ Tĩnh.....

Ôi câu hò xứ sở, thấm đượm tình quê...
Chiều Mạc Tư Khoa....rừng dương như trầm lặng...
Mà nghe câu dặm... rằng hết giận rồi thương ...
Ôi câu hò quê hương...em hát chiều ni răng mà thương..mà nhớ..
Tiếng hát em vút cao..mây lẳng lặng cúi đầu ..
Điệu hò sông nước, xao xuyến tình đất nước ...
Nặng nghĩa tình sau trước, với bè bạn năm châu…
Ngày xưa mẹ ru anh ..bằng câu hò xứ sở
Điệu ví dặm quê mình...răng mà thương mà nhớ..."
  Làm cho lòng tôi vô cùng xao xuyến và chợt nghĩ ! Ngày đó Trần Hoàn sang Mạc Tư Khoa học tập mà không nguôi nhớ về quê hương xứ sở nên mượn âm nhạc thay nổi lòng viết lên những ca từ cao vút. Bởi ông là Người Việt nhớ về Câu dân ca Nghệ Tĩnh.
 Bất chợt, người học trò cấp 3 Đồng Hới  , lục lại ký ức xưa, tìm lại những bài hát Viết về Mái trường Thân yêu cấp 3 Đồng Hới một thời đã qua như một sự tình cờ trong nổi nhớ.
 Nhạc sỉ Thân trọng Phúc, trong dịp kỉ niêm 40 năm thành lập trường có bài :  "MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU " với những ca từ khoan thai tha thiết :
Trên mảnh đất quê hương những chặng đường ta đi qua, bốn mươi năm thiết tha , lòng bâng khuâng nhớ về mái trường...
Mái trường Đồng Hới thân thương...Bạn bè cùng lớp mến yêu... Cồn Chùa bao năm ta học...Nhà hầm mái lá tường phên...còn nhớ ...một thời khói lữa...có tình thầy trò dân làng.  Vẫn hát vang bài " Thầy tôi*.Át tiếng Đạn bom thét gào.
Nay trường mới khang trang, trong sân trường hàng cây xanh cao ...có khuôn viên đẹp xinh thầy trò vui ngày đến...trường.
Nối tiếp truyền thống sáng ngời , bạn bè cùng lớp mến yêu.
Dù năm tháng phôi phai, thời gian không thể xóa...nhòa...ký ức trong tim ta tình bạn tình cô thầy về Mái trường thân yêu.
con đường mới thênh thang đưa ta về trường xưa thân yêu, tiếng chim ca líu lo...thoảng hương thơm lá hoa núi đồi.Mái trường đầm ấm tình thầy, tình bạn cùng lớp mến yêu...thầy trò ta bao thế hệ hội tụ dưới gốc phượng xưa còn nhớ một thời khói lữa Núi rừng Cồn Chùa che chở vững tin theo lời thầy cô đắp xây truyền thống ngôi trường....
Bài hát MÁI TRƯỜNG THẮP SÁNG TƯƠNG LAI Nhạc và lời của Trần Đức, viết trong dịp kỷ niện 45 năm có nội dung sau:

 "Từ muôn phương hôm nay trở về đây
Dưới mái trường cấp 3 Đồng Hới.
Gặp lại Thầy Cô, gặp lại bạn thân
Gặp lại mái trường xưa biết mấy ân tình.
Trường tôi một thời đạn bom, vẫn hiên ngang giữa trời.
Một thời Cồn Chùa vẫn rộn vang tiếng cười.
lán học tôi chênh vênh bên bờ suối
Cùng hát vang khúc hát tình ca
Cùng ước mơ vươn tới đỉnh cao
Cùng hát vang bài ca
Trường cấp 3 Đồng Hới.

Bạn bè tôi từ Đức Ninh - Bảo Ninh- Xóm Cộn
Dù đường dài vẫn đều chân đến trường.
Lương Yến - Lộc Ninh - Ba đa - Trạng - Jét ...cùng ước mơ... "
Mái trường Thắp sáng tương lai hầu như đã được nhiề thế hệ học sinh tiếp nhận,cũng như là bài hát truyền thống của Trường trong những năm gần đây

Bài hát " Thầy tôi "  Nhạc và lời của Nguyễn Đức Danh , có lẽ là bài hát ra đời sớm nhất viết về người thầy cấp 3 Đồng Hới. Bài hát ra đời từ tháng 5 năm 1967 tại Cồn Chùa Đồng Sơn khi trường mới chuyển từ Vạn Xuân về Đồng Hới trong ngổn ngang sỏi đá. Chỉ có một số  thầy cô và hơn trăm học trò. Nhưng ấn tượng về người thầy thì không bao giờ phai nhạt.
Thầy tôi ánh mắt dịu dàng...nói nhẹ nhàng.
Thầy tôi đứng hiên ngang...tiếng nói ngân vang ,át tiếng bom thù
Thầy tôi đã thức bao đêm bên ánh đèn dầu trong tiếng bom rền vì tương lai bao người.
 Thầy tôi dẫn dắt tôi qua bao chặng đường, Thầy tôi đã cho tôi bao nhiêu ước mơ, đến những chân trời.
Ngày mai như chim bay đi đến với mọi miền tôi vẫn nhớ về thầy của tôi ...mẹ hiền
Chỉ ít lời đó thôi nhưng nó mộc mạc đơn sơ và chân tình như mảnh đất Cồn Chùa những tháng năm đầu phôi thai ra hình hài cấp 3 Đồng Hới. Có lẽ tôi phải tìm gặp cho được tác giã để biết hình ảnh những người thầy đầu tiên cấp 3 Đồng Hới là mình trần da sắt hay bằng thịt bằng xương trong những tháng ngày năm ấy.

Sắp tới đây, trường kỷ niệm 50 năm ngày thành lập. Trong không khí phấn khởi tự hào và kiêu hãnh. Bạn Lương Thành từ Hà Nội đã viết :NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA.
Như một lời ước hẹn, 50 năm thành lập trường , lũ chúng tôi từ muôn nơi sẽ trở về chung khúc ca cấp 3 Đồng Hới.

Anh đưa em về thăm lại mái trường thân yêu. Trường của chúng ta Trường cấp 3 Đồng hới. Trường cũ ngày xưa bao mái nhà tranh bên dòng suối nhỏ, và thầy cô sống giữa lũ học trò.
50 năm về kỷ niệm mái trường thân yêu, gặp lại thầy cô, đồng môn ai còn ai mất. Trường cũ giờ đây, phòng lớp đổi thay trong lòng phố thị và từ đây lớp lớp lại ra trường.
Ơ hò ơ...Bao thế hệ học sinh, vì nước quên thân lên đường ra trận
Ơ hò ơ..bao thế hệ thầy cô, chẳng quản nắng mưa, không ngại bom đạn, vì học sinh đã bạc mái đầu.
Ơ hò ơ dù đi đâu khắp bốn phương trời, vẫn nhớ về một thời hoa đỏ trường xưa
Dù đi đâu khắp bốn phương trời, vẫn nhớ về Đồng hới quê ta.
Câu kết: Vẫn nhớ về Đồng hới...quê ta....
Thay cho lời kết , L Ng từ thành phố Hoa phượng đỏ viết:  Nghĩ về trường cấp Đồng Hới.
 Đã lâu rồi tôi chưa về trường Đồng Hới Nên thấy lòng khấp khởi xôn xao. Trường cấp ba giờ đã thế nào. chắc khác trước và nhiều thay đổi. Có lẽ bây giờ trường rực hồng trên phố mới. Lớp lớp học sinh hồ hởi khoe tài. Bậc thầy cô đĩnh đạc khoan thai. Không phải đứng lớp giảng bài trong lửa đạn. Không phải cùng học sinh chặt cây đồi làm lán. Không phải cùng học sinh giải toán đêm không đèn. Nhắc nhớ ngày xưa thì lòng lại se thêm. Có ai nhớ ai quên và ai không còn nữa. Thôi dừng viết để chờ vài hôm tới tôi sẽ về thăm lại chốn TRƯỜNG XƯA


Đăng nhận xét

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét